Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Nơi thực hiện ước mơ


Nhỏ to tâm sự 21 tuổi, tôi đã hiện thực được ước mơ trở thành ca sĩ, có trong tay nhiều điều thú vị mà bất cứ người trẻ nào cũng ước ao. Tôi được đặt chân tới nhiều vùng đất khác nhau trên thế giới, được nhiều người yêu mến và hâm mộ. Nghĩ về những may mắn mà mình đang có, tôi chân thành cảm ơn âm nhạc, cảm ơn vùng đất mà như nhân duyên đã chắp cánh cho tôi - Sài Gòn!

17 tuổi, tôi tạm xa gia đình tới Sài Gòn với đầy ắp khát khao chiến thắng, tôi cùng hàng vạn người “đấu tranh” với nhau, để chứng tỏ niềm đam mê âm nhạc bất tận trong mình. Sân chơi âm nhạc Vietnam Idol 2010 đã cho tôi những ngày quý giá, bởi ít ai biết rằng, với tôi khi đó, được xa gia đình vài ngày, không bị bố mẹ “kiểm soát” cũng thú vị và mãnh liệt ngang tầm với đỉnh cao âm nhạc mà tôi cùng cả vạn người đang muốn chinh phục.

17 tuổi, tôi chưa xa Hà Nội, bố mẹ và em trai dù chỉ một ngày. Vì thế, khi có “cơ hội” để thoát khỏi vòng tay họ, tôi mừng như bắt được quà. Đây là bí mật trong tôi, điều mà mỗi khi nghĩ về, tôi vẫn mỉm cười với chính mình. Tôi nghĩ, tuổi 17, chắc ai cũng có một nỗi niềm như thế.

Gần 5 năm qua, tôi đã có cả trăm chuyến bay đi bay về giữa Hà Nội và Sài Gòn… để hát. Một phần hồn và cuộc sống của tôi đã gửi trọn vào mảnh đất này. Tuổi 21, tôi đã có cho mình một ngôi nhà tại Sài Gòn, nơi tôi đi về, vùi mình vào nhớ nhung, yêu thương, hân hoan hoặc buồn tủi. Có nhiều đêm, nằm trong căn phòng ấm áp, âm nhạc mộng mị đưa tôi về những ký ức của Hà Nội, nơi tôi sinh ra và lớn lên; nơi tôi cất giữ kỉ niệm với những người bạn thuở thiếu thời, những buổi chiều mùa hè lang thang đạp xe đi ăn quà vặt ở khắp những con phố nổi danh, lên Bờ Hồ thưởng thức những que kem mát lịm và cả những ngày thả hồn mình dưới những tán cây, tỏa nụ cười giòn tan. Lại không thể nào quên những ngày mùa đông, trời xầm xì buốt lạnh, vậy mà tôi vẫn cùng cô bạn thân chạy lên cầu Long Biên để ngắm xà lan chở hàng qua lại, ngửi mùi ngô nướng thơm lừng tỏa ra từ những đứa trẻ nông dân nghịch ngợm nướng nơi đất bãi…

Tôi cũng nhớ những mùa Tết đã qua, được ngồi bên bố mẹ hướng về bàn thờ tổ tiên trong thời khắc thiêng liêng giao thừa, tôi lắng nghe ông thành tâm khấn vái và không quên níu tay ông nhờ ông xin tổ tiên phù hộ cho giấc mơ ca sĩ. Nghĩ về những điều này, mắt tôi nhiều lúc vẫn cay cay.

Những khoảnh khắc về Hà Nội nhiều vô kể, đong đầy yêu dấu trong tim tôi, là một phần của tiếng hát tôi, người con may mắn được sinh ra và có một mái nhà với gia đình ở đó.

Nếu Hà Nội là tuổi thơ rộn ràng, kỉ niệm và hoài bão, thì hiện tại sôi động của Sài Gòn, nơi chắp cánh ước mơ tôi và là nơi tôi lựa chọn sống lại mang đến những “áp lực”, để tôi thăng hoa trên mọi sân khấu bằng giọng hát của mình.

Những ngày cuối năm cận kề, cũng là thời khắc tôi miệt mài lao đi với những show diễn, thời gian để dừng lại nhìn và soi bản thân mình rất ít, nó hiếm hoi tới độ, tôi trân trọng những giây phút đó vô cùng. Tết với mọi người là xum vầy và nghỉ ngơi nhưng đây lại là thời gian mà người nghệ sĩ bận rộn cũng như phải căng mình nhiều nhất. Sau giờ diễn trở về, cô đơn như càng sâu và nặng hơn bao giờ hết nhưng với tôi, tất cả chỉ mới bắt đầu. Tôi còn một tuổi trẻ rất dài phía trước, để cảm nhận và yêu sự cô đơn ngọt ngào chẳng phải ai cũng có này.

Gần 5 năm sống tại Sài Gòn, thời gian chưa đủ dài để tôi hiểu được tận cùng tâm can vùng đất này nhưng với những gì đã có, tôi thừa nhận đây là vùng đất cho tôi cơ hội, mang tôi đến với những thành công mà tôi đang có. Một mùa xuân mới đang đến gần, Sài Gòn vươn mình để đón lấy những thách thức, cơ hội và cả những điều tốt đẹp.

Mùa xuân trong tôi ở vùng đất này được phác họa bằng những náo nhiệt, đầy nắng gió, khỏe khoắn và trẻ trung, như sức sống của những thanh niên tuổi 20 tràn đầy hoài bão và ước mơ. Mùa xuân của tuổi trẻ và thành công!

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Vì sao chị em "né" làm dâu ngày tết

Đây là tâm lý chung của phụ nữ, đặc biệt là những chị em sống tại đô thị, khi nhịp sống hàng ngày gắn liền với tự do, ít hình thức lễ nghĩa đã trở thành thói quen.


Nỗi lo lắng về quê chồng đón tết nghe rất buồn cười nhưng lại thường trực trong tâm lý của nhiều chị em mỗi khi tết đến xuân về. Mỗi người một lý do vì sao sợ ngày xum họp gia đình, quây quần bên bố mẹ anh em nhà chồng, lý do nào nghe cũng “thảm thương” và… kịch tính.

SỢ VÌ CHỒNG GIA TRƯỞNG

Chị Thu Hà (nhân viên của một tập đoàn truyền thông lớn, sống tại TP.HCM) chia sẻ, cứ mỗi dịp tết là chị sợ… hết hồn. Trước tết khoảng nửa tháng nhà chị lúc nào cũng rơi vào trạng thái chiến tranh lạnh chỉ bởi hai vợ chồng thường xuyên tranh cãi nhau về việc về quê “anh xã” hay ở lại thành phố ăn tết. 

Hơn 10 năm lấy chồng, năm nào cũng như năm nào, tình hình chưa khi nào được cải thiện, chị dù quyết liệt tranh cãi với chồng nhưng cuối cùng vẫn phải chiều anh vì suy cho cùng lí do anh đưa ra cũng chẳng sai. Bởi cả năm, thường xuyên qua lại nhà vợ rồi, mỗi năm chỉ có 3 ngày tết, anh nhất định cả nhà phải về nội để thăm viếng, xum họp với ông bà, tổ tiên. 

Tuy nhiên, chị Hà “ghét” mấy ngày tết là bởi bình thường chồng chị rất ga lăng, sẵn sàng chiều chuộng và chăm sóc vợ con, thậm chí không ngại thay tã, rửa ché để chia sẻ công việc với vợ nhưng cứ hễ dịp tết cả gia đình về quê, anh lại ra oai trước bố mẹ và các em, nhất định không giúp đỡ chị việc gì, thậm chí chẳng thèm hỏi han, chỉ đút tay túi quần, không động tay động chân bất kể việc gì; thêm chuyện bình thường anh không nhậu nhưng cứ tết là anh say, vì nhậu liên miên hết cùng bạn bè lại đến cô dì chú bác. 

Và trong lúc say, anh hay mượn rượu chê trách chị vụng về trước mặt mọi người, như thể bao ẩn ức những ngày sống ở thành phố chỉ chờ được dịp tuôn trào. Bị chê bai thậm tệ trước mặt người thân của anh, chị nhiều khi xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.

NHÀ CHỒNG THỬ TÀI CON DÂU

Còn Mỹ Trang mới làm dâu được 2 năm nhưng mỗi khi nghĩ về tết cô cũng không khỏi rùng mình. Sinh ra lớn lên ở đô thị nhưng Trang đem lòng yêu và lấy anh bạn cùng học quê ở xa tít. Lúc yêu Trang nghĩ, quê xa năm về đôi ba ngày nên khoảng cách, thiếu thốn, lạc hậu của quê chồng không phải vấn đề lớn. 

Cho tới tết năm đầu tiên, cô dâu mới về nhà chồng đã tá hỏa, thậm chí phải gọi mẹ cầu cứu vì những “tai nạn” mà cô không thể ngờ. Năm có ba ngày tết, nhà chồng lại đông anh chị em nên tết đến, mọi người xum họp rất đông. Ai cũng muốn thử tài đảm đang của dâu mới, nên các anh chị cứ “để dành” việc nấu nướng cho cô với hi vọng dâu phố sẽ biết nấu nhiều món ngon, bày biện đẹp.

Các chị dâu chỉ phụ họa vòng ngoài, còn Trang nghiễm nhiên trở thành đầu bếp chính trong ba ngày tết, lúc này cô mới khóc dở mếu dở, vì bếp quê đâu như bếp phố nhà mình. Trang ngồi nấu nướng mà mồ hôi, nước mắt giàn giụa vì nóng, vì khói, xong chảo nồi niêu thì mỡ mòng dính bết, cô quẹt cả lên mặt lên trán được phen cho anh chị và các cháu cười ngả nghiêng. 

Vừa bực vừa tủi thân, Trang tấm tức khóc với chồng, cô thậm chí còn gọi cho mẹ để kể tội “tết quê”. Với Trang, mấy ngày tết chồng sung sướng vì được xum họp bao nhiêu, thì những ngày đó cô lại bị ám ảnh bấy nhiêu. Nghĩ đến cái tết trước mắt đang đến gần, Trang ngậm ngùi vì chưa biết tết này, cô sẽ tiếp tục đối phó ra sao.

Hướng dẫn cách chọn rau sạch

Một số mẹo chọn rau sạch dưới sẽ giúp bạn chọn được những loại rau sạch, không thuốc trừ sâu và an toàn nhất.




1. Mướp đắng: Nên chọn những quả có kích thước vừa phải, mặt vỏ có nhiều gân nhỏ li ti. Những quả to, màu xanh đậm, mướt mát, thân phình to, da láng bóng là những quả hái từ cây bón nhiều đạm, chất kích thích sinh trưởng.

2. Súp lơ xanh: Súp lơ Đà Lạt có búp vừa phải, ít đồng đều, sần sùi, cuống súp lơ có màu xanh nhạt, mùi thơm nhẹ đặc trưng. 

3. Rau muống: Nên chọn rau muống thân nhỏ, lá nhỏ, màu xanh bình thường. 

4. Cà chua: Cà chua sạch thường không đồng đều mà thường chỗ vàng chỗ đỏ do được để chín tự nhiên. Do không qua quá trình dấm nên phần cuống cà chua sạch thường vẫn cứng.

5. Bắp cải: Bắp cải Đà Lạt to, hình tròn dẹp, lá bao ngoài màu xanh nhạt, lá cuốn chặt, khó bóc. 

6. Rau cải: Non mơn mởn, lá màu xanh ngắt, không thấy dấu vết sâu bệnh và đều tăm tắp thì đó là rau cải được bón nhiều phân đạm nitrat. 

7. Rau ngót: Tránh những bó rau ngót có lá quá non, to, mỏng. Hãy chọn những bó lá dày vừa phải, sẫm màu.

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

Nước uống chiết xuất từ... phân bò

Tạp Chí Mẹ Yêu Bé - Các nhà nghiên cứu ở Mỹ đã tìm ra cách chiết xuất nước uống từ phân bò.

Công viên rao bán phân tê giác với giá "chát"

Các nhà nghiên cứu ở Mỹ cho biết họ có thể chiết xuất nước uống từ phân bò
Một nhóm các nhà nghiên cứu ở Michigan, Mỹ đã tìm ra cách chiết xuất nước sạch từ phân bò để giảm nguy cơ hạn hán. Được đặt tên là hệ thống tách chất dinh dưỡng McLanahan, một chiếc máy phân hủy kỵ khí sẽ biến rác thải, phân thành năng lượng, sau đó qua hệ thống siêu lọc, nó sẽ tách không khí và thẩm thấu ngược. Kết quả cuối cùng là nước sạch có thể cho gia súc uống.



Steve Safferman, giáo sư về hệ thống sinh học và kỹ thuật nông nghiệp, cho biết: "Khoảng 90% phân là nước nhưng ngoài ra nó còn chứa một lượng lớn các chất dinh dưỡng, carbon và các mầm bệnh có thể ảnh hưởng xấu môi trường nếu không được xử lý đúng cách."

Hiện tại, hệ thống tách chất dinh dưỡng McLanahan xử lý cứ 100 lít phân bò sẽ cho 50 lít nước sạch. Các nhà nghiên cứu đang cố gắng nâng cao hiệu suất để có thể chiết xuất 65 lít nước sạch từ 100 lít phân bò.

"Cô" bò cứ tưởng mình là cún

Tạp Chí Mẹ Yêu Bé - Cô bò to lớn có tên Milkshake đến từ một trang trại ở California, Mỹ luôn nghĩ mình là một con cún.

Chú chó trung thành chờ đợi chủ suốt 5 năm

Cô Beth bên Milkshake và chú chó Riley 
Milkshake là một con bò cái được trang trại bảo tồn động vật ở California cứu sống từ một nơi giam giữ động vật trái phép. Milkshake đã bị tách khỏi bò mẹ khi mới hai tuần tuổi và từ đó tới nay, nó chưa bao giờ tiếp xúc với một con bò nào khác.

Hiện tại, người bạn duy nhất của Milkshake là chú chó Riley – cún cưng của một nhân viên ở khu bảo tồn, cô Beth DiCaprio (51 tuổi). Cũng giống như người bạn Riley của mình, chú bò nặng hơn 500kg này luôn đi theo cô Beth ở mọi nơi.



Cô Beth cho biết: “Lần đầu tiên khi Milkshake tới đây, nó còn không biết cỏ là gì. Tôi đã rất mất nhiều thời gian để giúp nó làm quen với cỏ. Nó coi tôi là người chủ đầu tiên nên tôi đi đâu nó cũng đi theo.

Milkshake không tin mình là bò, nó không thích ăn cỏ. Nó chỉ muốn thức ăn được để vào trong bát giống như chú cún Rilkey. Milkshake cũng theo tôi suốt cả ngày giống như chú cún cưng của tôi. Thậm chí , có lần nó còn đi theo tôi vào phòng tắm và giật mình khi nhìn thấy nó trong gương.”

Những trang trại phi lợi nhuận thường nhận nuôi các chú ngựa, nhưng chú bò Milkshake lại thu hút sự quan tâm rất lớn từ du khách cũng như chính nhân viên trang trại. Cô Beth nhấn mạnh: "Mọi người đều yêu Milkshake – nó đúng là một cô bò đặc biệt."